ĐỒNG NAI HÔM NAY

Du bao thoi tiet – Dong Nai

LIÊN KẾT Website

64 TỈNH THÀNH

Tài nguyên dạy học

Chuyên mục mới

  • (Hà Công Chính)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    ChucMungNamMoi.jpg Chu_dung_net_deu.png 4MuaHoaRung.mp3 1VeDongNaiCm.mp3 Dont_cry_Jony.swf Website_Thanh_Huyen_Chieng_An_junior_high_school_3.swf Chuc_mung_nam_moi_tet_1.swf Tan_co_loi_thu_xua.swf Thiep_moi_sinh_nhat_Thanh_Nghi2.swf LANG_SEM.swf Ho_Chi_Minh_dep_nhat_ten_nguoi.swf FLASH1_CHAO_MUNG_NAM_HOC_MOI.swf Nhin_trom_nhau_chuan.swf HAI_CANH_PHUONG_BUON_opt.swf DongCa17.flv Ngoi_truong_than_thien_cua_em__Nhac_dem1.mp3 Trong_com.mp3 Mot_trai_tim_mot_tinh_yeu.swf Valentine.gif

    Sắp xếp dữ liệu

    Chào mừng quý vị đến với Âm nhạc và cuộc sống của Hà Công Chính.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Gương mặt Nhạc sĩ > Nhạc sĩ Việt Nam >

    NSƯT Y Moan: Chân trần, đóng khố trên sân khấu

    Không trẻ trung, không là *ngôi sao* theo xu hướng đương thời, nhưng Y Moan được chờ đợi nhất, là cái đinh, linh hồn của Tiếng đại ngàn - đêm nhạc Nguyễn Cường 24/7 vừa qua. *Cao nguyên ơi, tôi đến với Cao nguyên đây* - đóng khố, mặc thổ cẩm, ôm guitar, chân đất bước ra sân khấu, Y Moan đã truyền xúc động tới toàn bộ khán giả. Trong yên lặng tuyệt đối của niềm xúc cảm, Nhà hát Lớn Hà Nội hóa thành Cao nguyên bao la, qua tiếng hát Y Moan *Ơi! M’Đrak*.

    Mãi không thể quên giọng hát sang, khỏe, tình cảm, vạm vỡ như xuyên đại ngàn, ào suối thác, vươn núi cao hùng vĩ. Tiếng hát không thể nhân bản, lặp lại, đã hằn sâu tâm trí nhiều người, tài sản quý của cuộc đời anh, một ca sĩ đã thành báu vật của buôn làng, dân tộc mình.

     NSƯT Y Moan

    "NSƯT Y Moan"

     Người hát tình yêu trên Cao nguyên

    Nơi đây thảo nguyên / Từng đàn bò đùa nắng, tung tăng mặt trời / Du dương khèn Đinh Năm / Xa xăm ngọn Chư Prông / Xa xăm biển rộng”. Chúng tôi chờ nghe Y Moan hát bằng ký ức 25 năm trước, khi bài hát mới ra đời, Y Moan 30 tuổi. Lúc ấy, tôi đã thấy anh đến Hãng phim Tài liệu và Khoa học TW, để thu âm bài hát này cho bộ phim về Tây Nguyên. Hôm nay, giọng anh không hừng hực như xưa, nó đằm thắm, mê hoặc với độ to nhỏ buộc người xem phải chú ý, với ma lực quyến rũ biến bài hát ba đoạn thành “chuyện dài kỳ” mà công chúng không muốn kết.

    Y Moan đã đạt tới đỉnh cao nghề nghiệp của mình. Nhà hát Lớn hay giữa buôn làng, tại nước ngoài xa hoa hay nhà sàn bếp lửa, Y Moan vẫn hát như nước nguồn, gió rừng, mặt trời phải sáng. Hát như sống, thật bụng, nhân hậu, định mệnh của Yàng (Trời) trao cho.

    Là con trưởng của đàn con 12 người, sống tại huyện M’Drak (cách TP Buôn Mê Thuột 100 km), làm tất mọi việc ruộng rẫy nặng nhọc để gánh vác cùng cha mẹ nuôi đàn em, Y Moan coi tiếng hát là nguồn an ủi, thăng hoa, phần thưởng cho chính mình, những người thân; đồng bào anh đón chờ, say mê múa hát, hồn nhiên vượt qua những tháng năm vất vả. Đất nước thống nhất, Y Moan với giọng hát giàu nhạc cảm, khỏe hiếm có, được tuyển vào Đoàn văn công Đăk Lăk.

    Rời M’Drak, anh về thị xã, bắt đầu làm “cán bộ Nhà nước”. 22 tuổi, tình yêu đến, một cô gái trẻ gốc Thái Bình vào Tây Nguyên kinh tế mới đem lòng thương Moan. Họ lấy nhau, ở căn phòng tập thể của đoàn. Y Moan đem tiếng hát đi đến khắp quê hương, cả nước và “bùng nổ” khi gặp nhạc sĩ Nguyễn Cường, về công tác tại Đoàn Văn công Đăk Lăk năm 1981. Nhận thấy tố chất đặc biệt, lòng đam mê âm nhạc của Y Moan, Nguyễn Cường đã dìu dắt, gắn bó, gửi gắm nhiều kiến thức, kinh nghiệm, tác phẩm cho người em, học trò. Chưa hề đến M’Drak, ông viết về nó bằng tình yêu sự sống Cao nguyên, còn Y Moan hát bằng tình cội nguồn cháy bỏng. Ơi M’Drak thành dấu ấn đậm nhất trong cuộc đời - sự nghiệp hai người, duyên mệnh của cặp bài trùng nhạc sĩ - ca sĩ. Họ không thể thay thế, không thể thiếu nhau trên hành trình sáng tạo.

    Hát quá “tiêu chuẩn” của đoàn

    Theo chỉ tiêu, Đoàn Ca múa dân tộc Đăk Lăk diễn 120 buổi/ năm, Y Moan - ca sĩ lớn tuổi nhất đoàn, solist không thể thiếu. Ngoài hát, anh còn dạy chuyên môn cho các ca sĩ trẻ, phát hiện và tuyển “hạt giống” cho đoàn; tìm kiếm, sưu tầm bài ca, nhạc cụ. Y Moan hát quá “tiêu chuẩn” của đoàn, vào mọi buôn làng, hát bất cứ lúc nào khi có yêu cầu, khi người ta ngóng đợi, mến mộ. Anh nghĩ, bà con khổ, chỉ có múa hát là để động viên nhau, động viên chính mình, nên anh không biết từ chối. Hát trong ánh lửa, đèn vàng, khói dầu muội đen cổ họng, ho ra cả máu và... muỗi. “Bổn phận của nghệ sĩ là phục vụ nhân dân”, anh nghĩ thế, cứ hát đến khi cấp cứu vào viện vì bệnh phổi. Ra viện, lại hát. Tự học, chịu học, Y Moan chơi thành thạo các nhạc cụ dân tộc, đàn goong, prố, sưu tập và giữ gìn dân ca, nhạc cồng chiêng. Anh mua đàn để Y Vol học piano tại trường trung cấp VHNT tỉnh, rồi theo học Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội. Y Vol chơi piano, trống, đã học xong khóa sáng tác. Thầy hiệu trưởng An Thuyên nhận và tạo điều kiện cho nhiều con em dân tộc ít người có năng khiếu nghệ thuật, trong đó duy nhất có 2 anh em ruột cùng theo học là các con trai NSƯT Y Moan.
    Không hát, Y Moan về làm rẫy”
    hi không hát anh làm gì?. “Làm rẫy, nghề cũ của chàng” - Y Moan hồn hậu. Nói “không” là những lúc không đi hát, chứ thôi hoặc ngừng... thì còn lâu! Anh yêu nghề lắm. Cha mất từ 1979, đất giao lại nông trường, mẹ và các em đều chuyển về Buôn Mê Thuột, tại M’Đrak chẳng còn ai ở nữa. Không buôn bán, không có tài sản thừa kế, của hồi môn, năm 1990 vợ chồng nghệ sĩ Y Moan chắt bóp mùa được 4 ha ruộng ở huyện Chư M’Nga, Y Moan thực sự lăn lộn trên mảnh đất của mình, vỡ đất, trồng cây, nuôi con ăn học. Anh bảo, thạo hai nghề: hát và làm rẫy. Nghề gì cũng làm quần quật, không nề hà.
    Năm 2001, gia đình Y Moan thoát khỏi nhà tập thể mà anh được phân; muốn tự làm ngôi nhà cho mình, nên anh trả lại cho đoàn. Vợ nội trợ, chồng cặm cụi trồng cà phê, họ mua được miếng đất rộng 15m, dài 40m ở cuối đường Lê Thị Hồng Gấm, phường Tân Lợi, TP Buôn Mê Thuột, vốn là buôn Đ’Hăprong. Điện, nước máy đã đầy đủ từ lâu, các bà, các chị vẫn thích ra núi lấy nước nguồn. Như nhiều công trình chọc trời đã mọc, song với các già làng, không gì cao bằng đỉnh thiêng Chư Yangsin chạm mặt trời mỗi sáng. Y Moan xây cả nhà mái bằng lẫn nhà sàn (dài 12m, ngang 6m). Anh còn là chuyên gia nấu rượu cần. Một ché đủ cho 20 người uống ngả nghiêng. Cà phê nhà trồng, đặc thơm say ngất. Nhấp ngụm cà phê đen Hàng Bạc, Y Moan bảo: “Bán cả yến cà phê tươi mới uống được một ly cà phê Hà Nội”. Rồi anh kể, thạo việc trồng cà phê để “ăn” được, là đạt tầm “kỹ sư” rồi. Ba năm ròng sau khi trồng, một cây cà phê cực tốt cho 30 kg trái tươi; phơi, bóc vỏ rồi còn 7kg hạt, bán ở ruộng rẫy từ 15 - 17 nghìn/kg hạt là được giá.
    Người Ê đê theo mẫu hệ, Y Moan mang họ mẹ - Enuol. Ngoài rẫy ở Chư M’Nga, Y Moan gieo trồng cho các cháu mình. Y Moan đang chờ ngày Y Garia lấy vợ, rồi bé Đức lấy chồng để có thêm cháu, làm chức ông. Anh sẽ chỉ ở Đăklăk, gắn với xứ sở, bằng tình yêu như dòng sông Serepok không khi nào khô cạn.

    Thỉnh thoảng, Y Moan phóng mô tô về M’Đrak. Ở đó, những nhà dài vẫn chờ già làng kể khan (sử thi) mỗi tối. Ở đó, cỏ tranh lấp lánh dưới nắng những làn sóng dập dìu. Buôn làng có nhiều suối nhỏ bên núi Chư Jú trẻ trung, núi không lớn lên, không già thêm, núi còn trai tráng. NS Nguyễn Cường bảo: “Cao trào chỉ gọi Ơi M’Drak!”. Vì khi yêu quá, người ta không thể nói gì hơn ngoài tha thiết gọi tên".

    Hát 34 năm chưa có album riêng

    Ra Hà Nội 4 ngày, anh toàn lo tập hát cho chương trình của nhạc sĩ Nguyễn Cường, nhưng tối 23/7 đã kịp vượt cầu Chương Dương sang nhà NS Bùi Minh Đạo thu âm một số bài anh hát thành công, “làm kỷ niệm nếu một ngày kia không còn sức nữa”. Bây giờ Y Moan 55 tuổi. Sẽ có ngày, ông già Y Moan như cha ông mình ngồi bên con cháu, kể khan, kể bằng những bài hát cuộc đời ông đã hát đầy lửa và mộng mơ, như lời ca hôm nào: “Bao nhiêu vì sao đêm đêm về đây, bên cây lửa hồng. Bên tôi, giọng trầm ấm, cha tôi kể khan, mơ Đam San trở về. Tôi mơ bay trong ngàn vì sao, lung linh màu thảo nguyên...”.

    Thầm lặng, khiêm nhường, Y Moan không nhận làm bất cứ chức vụ gì, ngoài công việc ca sĩ. Anh có nghiện gì không? “Có, nghiện hát”. Người nghiện hát 34 năm đã thu thanh cho nhiều chương trình trên sóng phát thanh, truyền hình, nhiều album chung, mà vẫn chưa có 1 CD riêng của mình. Không bon chen tham vọng, anh đem tiếng hát đi khắp nơi, sưu tập nhiều lời ca, nhưng lại “quên”mất việc làm 1 album giữ lại tiếng hát thời hoàng kim nhất. Anh muốn sang năm sẽ làm 1 CD thôi, để đời. Nhà có phòng thu 2 năm nay, mà cha con anh chưa ai thu 1 sản phẩm cho mình. “Đã làm là phải hay, ấn tượng, đậm chất Tây Nguyên”. Anh dự định thế từ lâu, mà vẫn chưa thành. Chỉ có núi rừng, sông suối, những ký ức ghi nhớ tiếng hát đắm mê, vang vọng ấy.

    Vi Thùy Linh 

    Nhắn tin cho tác giả
    Hà Công Chính @ 07:26 08/08/2009
    Số lượt xem: 1906
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    NT thăm thầy Công Chính
    No_avatar
    TVM, xin kính chào chủ nhà. mời chủ nhà ghé thăm http://violet.vn/ducanh11cdth02/
    Avatar
    TMV xin chào thầy. Nhân dịp xuân mới chúc thầy cùng gia quyến an khang thịnh vượng, hạnh phúc và thành đạt. Rất mong được thầy ghé thăm và giao lưu chia sẻ kinh nghiệm.Mỉm cười
    Avatar
    HP thăm thầy. Chúc thầy một ngày làm việc vui tươi, đầy ý nghĩa! Mời thầy truy cập vào trang web của HP. Rất mong được thầy ghé thăm và giao lưu chia sẻ kinh nghiệm. Cám ơn thầy.
    Avatar

    Xuân đến rồi. Mời thầy  cùng gia nhập và đi du xuân nhé. Rất vui đấy!

     
    Gửi ý kiến